CLB truyền thông

Hát em nghe màu yêu

19/08/2012 11:10

Có những ngày lòng như nắng hạ, rộn rã, hoan ca, mà cảm xúc cơ hồ cũng như bị nắng thiêu cháy, hay vô tình tôi đã cất giấu ở đâu, mà tìm mãi, tìm hoài không thấy.

Thế mà cũng có lúc câu chữ nhộn nhạo, chỉ muốn in hằn lên giấy ngay khoảnh khắc đó. Như sợ gió thoảng bay, sợ màu nhạt mất, sợ nắng qua đi...Bao nhiêu yêu thương như lắng lại khi một ngày tôi gặp những gương mặt thân quen, bên cạnh tôi, bên cạnh nhau, an lành. Dù ai cũng có những nỗi niềm riêng, nhưng yêu thương thật lòng thì chẳng bao giờ có khoảng cách. Đôi khi những khoảng lặng hữu ý lại khiến chúng tôi gần nhau hơn, gần hơn nữa. Vì trái đất tròn, nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, câu đó đúng, không chỉ đúng trong tình yêu đôi lứa, mà trong mọi mối quan hệ tồn tại những tình thương rất - người, rất - thật như tôi, như chúng ta đã từng. Những toan tính, những vị kỉ dường như vì khoảng - thời - gian - đã - qua mà lặng lẽ trôi đi. Và yêu thêm yêu lại nồng nàn.

 


 

Hỡi những Yêu thương ơi, tôi chỉ muốn vội vã ôm chặt người vào lòng, ôm đến ngạt thở, ngay lúc này. Và cũng muốn một cái ôm thật chặt nhói đau đến xương tủy, yêu và đau, để biết rằng sự tồn tại của mình tuyệt đối không vô nghĩa. Vì dù tốt, dù xấu thế nào, chúng ta cũng đã bên cạnh nhau.

 

Cuộc đời này dẫu ngắn, nỗi nhớ quá dài...

 

Chưa bao giờ tôi thấy Ngày - hôm - nay đẹp như thế. Hạnh phúc của tôi, là phút giây bất giác cảm nhận được những yêu thương từ những điều nhỏi nhoi nhất. Ngày hôm nay khác. Tôi cũng thấm thía cảm giác cô đơn khi xa vắng yêu thương không như cảm giác giữa muôn người vẫn thấy mình cô độc. Ngày hôm qua đã mãi qua đi. Những gì ra đi sẽ không bao giờ trở lại, và những gì ở lại sẽ không bao giờ ra đi.

 


 

Tháng Sáu nhẹ nhàng đến với Hà Nội trong những cơn mưa hè, những cành phượng độ cuối mùa đang lơ thơ cháy nốt những bông hoa sau cuối. Đôi lúc nhận ra thời gian trôi nhanh quá, nhìn những hỉ - nộ - ái - ố ngoài kia tôi chỉ thấy lòng cười rất nhẹ. Và thầm cảm ơn vì cuộc sống muôn màu. Mỗi thứ đến và đi trong đều có ý nghĩa riêng của nó. Vạn sự tại tâm. Đời nhẹ nhàng như tên của một khúc tình ca, nghe rồi xao động, lúc buồn, lúc vui, lúc rạo rực hân hoan. Nhưng khi dư âm của ca từ, giai điệu không còn nữa, bao nhiêu cảm xúc cũng lặng đi. Nhắm mắt, tôi chỉ thấy bao nhiêu hoang dại, bao nhiêu cuồng điên ngày xưa như một cơn mưa hè tháng 7 mát dịu và thơm mùi đất nồng. Bao nhiêu cơn mưa đã qua như thế, để ngày hôm nay tôi thấy lòng mình nhẹ đi, thấy ngày nhẹ đi, và yêu thương cho đi yêu thương cũng nhẹ nhàng...

 

 

Hà Nội vẫn thế. Tây Bắc cũng vẫn thế. Những nơi tôi đã đi tôi sẽ trở lại. Những nơi tôi chưa đặt chân đến cũng vẫn còn đó. Chỉ có những yêu thương, nếu không nắm giữ tức thì sẽ chẳng bao giờ có lại lần nữa. Vì tình bạn, hay tình yêu, cũng như những con đường. Không bao giờ có những con đường trùng nhau, chỉ có những con đường giao nhau hay chạm nhau ở một điểm nào đó. Mấy lúc thấy lòng chợt hẹp hòi, tôi lại một lần nữa tự nhủ, cuộc sống quá bao la, để tim mình rộng mở, đời sẽ thanh nhẹ hơn rất nhiều.

 


 

 

 

"Này em ngoan ơi lắng nghe này cây xanh lên tiếng đây

Gió đã nói với lá non rằng mắt em trong ngần

Em ngoan ơi hãy ra nhìn trời đất ngập trong nắng vàng

Ngồi lại đây ngắm những hân hoan bên đời

Còn ta với nồng nàn..."

 

 

Bỗng thấy mình dở người, ngồi lẩn thẩn viết lan man. Cơ mà đâu có sao, vì tôi chẳng để tâm đến cái gì khác hết. 

 

            Tác giả: MAI AMI



Share |

CÁC TIN LIÊN QUAN

Hỗ trợ trực tuyến

BÌNH CHỌN

  • Bạn quan tâm đến khóa học nào của chúng tôi?

  • PR cơ bản ngắn hạn

  • PR chuyên sâu ngắn hạn

  • Đại học chuyên ngành PR

  • Đại học PR, quảng cáo, truyền thông chương trình quốc tế của Đại học Middlesex tại Học viện BCTT

  • Cao học PR

  • Đại học chuyên ngành quảng cáo- Marketing

  •