Sinh viên Khoa PR - Quảng cáo

Ám ảnh vùng lũ Thạch Hà – Hà Tĩnh

26/10/2010 08:31

Những cánh đồng nước phủ trắng xoá như những con song rộng, rộng hơn cả song hồng ở quê hương tôi. Những cành cây xơ xác ven đường bên cạnh ngôi nhà tan hoang như vừa trải qua chiến tranh, Ngọc Hà, bạn tôi, một người con của Thạch Tân nói : “ nước rút rồi đó, bà con vừa gặt xong thì nước về, có nhà gặt chậm mất trắng lúa trên cánh đồng, những nhà gặt được lúa rồi thì lúa cũng ướt hết, mọc mầm cả rồi "

3h30 sáng, không như mọi khi, tôi vùng dậy lao ra khỏi giường, chuẩn bị đồ dùng đi đường  và đến trường.

4h tôi có mặt tại cổng khoa PR & Quảng Cáo, Học Viện Báo Chí & Tuyên Truyền, lúc này trước cửa khoa mới có 2 thành viên của lớp PR29 mà tôi vẫn chưa kịp nhớ tên nhớ mặt.

Thế nhưng con số người tăng lên nhanh chóng, từ 4 người thành 10 người rồi 20 người rồi bao nhiêu người nữa tôi cũng chẳng thể biết hết, hơi ấm tình người toả ra trong cái nhập nhoạng se lạnh của trời đêm chớm đông.

Những bao tải quần áo, những bao nilon đựng chăn màn, những thùng mì tôm, những thùng nước mắm nặng ịch, chứa đầy trong căn phòng trụ sở của khoa. Thế nhưng chỉ 15 phút thôi, tất cả chúng tôi với sự nhiệt tình của tuổi trẻ cùng việc háo hức mang hàng cứu trợ tới với bà con vùng lũ miền trung, đã đưa toàn bộ số hàng lên chiếc xe tải cồng kềnh chuẩn bị cho một chuyến đi dài.

Từ mấy ngày nay, sau khi nghe tin khoa có tổ chức quyên góp ủng hộ đồng bào miền trung lòng tôi như có một ngọn lửa thôi thúc và tôi quyết định sẽ cùng đoàn cứu trợ của khoa vào tận nơi để có thể trao quà cho bà con và để chứng kiến sự phá huỷ kinh hoàng của lũ điều mà tôi chỉ được thấy qua tivi.

5h, có lẽ vậy vì lúc này tôi háo hức lên đường quá không còn để ý đến thời gian nữa. Tôi thấy mình may mắn khi được ngồi trên chuyến xe mang nhiều ý nghĩa này. Nhiều em sinh viên khoá dưới cũng như nhiều bạn trong lớp tôi rất muốn vào tận nơi để có thể trợ giúp cho đồng bào chịu ảnh hưởng của lũ lụt song chỉ có một số ít người có thể đạt được nguyện vọng đó trong đó có tôi. Tự hào lắm, hãnh diện lắm, tôi có cảm giác đoàn xe đang chuẩn bị xông vào một nơi thật hiểm nguy, nơi có những cảnh tượng bao la toàn nước lũ, và nơi đang có những bà con đang khổ cực chống chọi lại sự tàn phá kinh khủng này.

Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng sự tiếc nuối của một số bạn chưa có cơ hội đi đến tận nơi trợ giúp đồng bào cùng lời chúc thượng lộ bình an của các bạn khác.

Đã từng nhiều lần đến miền trung hoặc đi qua miền trung, trong đó có Hà Tĩnh, song chưa lần nào tôi có cảm giác khác lạ như lần này. Tôi thấy mình có trách nhiệm hơn với bản thân, với xã hội.

Trên đường đi tôi gặp rất nhiều đoàn xe cứu trợ đi đi về về dọc theo tuyến  quốc lộ 1A. Điều này khiến tôi cảm thấy ấm lòng, hoá ra trong xã hội có rất nhiều người có lương tri, biết đau với nỗi đau chung của mọi người, biết xót thương trước sự khó khăn của đồng bào mình.

12h, đoàn xe đến Vinh, vẫn chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ nơi đây phải chịu ảnh hưởng từ lũ.

1h 15 bắt đầu vào địa phận Hà Tĩnh, càng đến gần xã Thạch Tân  huyện Thạch Bàn thì những dấu hiệu cho thấy sự tồn tại của một cơn lũ tại đây hiển hiện rõ nét. Những cánh đồng nước phủ trắng xoá như những con song rộng, rộng hơn cả sông Hồng ở quê hương tôi. Những cành cây xơ xác ven đường, Ngọc Hà, bạn tôi, một người con của Thạch Tân nói : " nước rút rồi đó, bà con vừa gặt xong thì nước về, có nhà gặt chậm mất trắng lúa trên cánh đồng, những nhà gặt được lúa rồi thì lúa cũng ướt hết, mọc mầm cả rồi ". Nghe đến đây tôi cũng cảm thấy xót xa. Người nông dân quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, đổ bao mồ hôi công sức mới có được hạt lúa vậy mà chỉ trong có mấy ngày biết bao công sức ấy trôi ra song ra bể.

Sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, tôi chưa bao giờ được chứng kiến một cảnh tượng ngập lụt nào tương tự. Hà Nội đã bao giờ ngập tràn kinh khủng thế này bao giờ đâu, thật ngoài sức tưởng tượng.

2h chúng tôi đến uỷ ban xã, trên con đường còn bám nhiều phù sa sau lũ, bố của Ngọc Hà ra đón chúng tôi tại cổng uỷ ban xã. Vài phút sau, các cán bộ trong xã khi biết tin cũng ra đón chúng tôi, tình cảm họ dành cho chúng tôi thật nồng ấm. Từng chồng, từng chồng hàng cứu trợ bà con từ tay chúng tôi chuyền sang tay các cán bộ xã, thật khẩn trương, để đến tay người dân chịu thiệt hại càng sớm càng tốt.

Hàng hoá được vận chuyển hết vào kho một cách nhanh chóng nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của các cán bộ xã thạch tân và người dân đại phương.

3h15, chúng tôi theo chân cán bộ xã vào trao quà cho một trường mầm non. Mấy hôm nay các em không thể đến trường vì lũ lụt, đường xá ruộng đồng trắng nước đã ngăn cản các em. Trong sân trường, một vài người đang sửa sang dọn dẹp lại đống điêu tàn sau lũ để có thể đón các em đi học lại vào ngày thứ hai.

Một cán bộ nhà trường đã thay mặt trường nhận các món quà của khoa PR & Quảng Cáo. Quà chỉ là những chiếc chăn màn nhỏ bé, ít bánh kẹo cho các em, song nó lại chứa đựng biết bao tình cảm của những người đã đóng góp cho các em, của những sinh viên không mệt mỏi suốt mấy ngày qua nhận hàng, đóng gói ... và của cả chúng tôi, những người vượt hơn 300km đầy nguy cơ rình rập để mang được phần quà vào cho các em.

3h30, đoàn lại lên đường đến các hộ đặc biệt khó khăn, chịu hậu quả nặng nề nhất từ đợt lũ lụt vừa qua. Trên đường vào nhà các nạn nhân, tôi không khỏi bang hoàng trước cảnh tượng một ngôi nhà đổ nát, xiêu vẹo trên dòng nước trắng mênh mang.

Nhà chị Tấm là nhà đầu tiên chúng tôi vào, ngôi nhà nhỏ nằm trên một cái gò, vậy mà khi vào nhà chị tôi thấy mép nước lên đến giữa tường nhà. Mép nước để lại vệt phù sa hắn sâu vào bức tường. Lúc chúng tôi đến hai đứa trẻ con chị đang ngồi trên đống thóc ướt nhẹp phơi ngoài sân mà đa số thóc này theo tôi biết là không thể ăn nữa. Nhìn chị Tấm, nhất là mặt chị hằn sâu sự mệt mỏi và mang nhiều nét cam chịu. Nhìn chị tôi động lòng rưng rưng nước mắt. Vào thăm quan nhà chị, tôi đi xuống bếp, tại đây bức tường trước kia là vách đất giờ trơ ra lớp tre ở giữa còn bao nhiêu đất đã trôi theo dòng phù sa nước lũ rồi còn đâu. Chút quà nhỏ có lẽ sẽ giúp chị và gia đình qua được mấy ngày khó khăn này song sau đó mọi chuyện sẽ ra sao ? câu hỏi khiến tôi đau đáu.

Rời nhà chị Tấm, tôi vẫn thấy ánh mắt đầy ám ảnh chị nhìn theo đoàn, chị muốn nói gì hả chị ?

Chúng tôi được đưa đến một nhà khác, ra đón chúng tôi là một ông cụ râu tóc bạc phơ, lưng cũng đã còng theo dòng thời gian. Cụ già móm mém năm nay đã 86 tuổi rồi, cụ sống với cụ bà, vậy mà mấy ngày nay cụ bà ốm nằm trạm xá để cụ ông một mình ở nhà. Nhìn cụ già tôi lại càng thương tâm, càng đau thắt khúc ruột. Mấy hôm nước lũ, cụ không biết ở trạm xá cụ bà ra sao, mà cũng chẳng ai có thời gian giúp cụ hỏi thăm tình hình cụ bà, mọi người còn đang bận với việc chống lũ. Nghe các bác trên xã nói cụ sống nhờ sự trợ cấp của xã. Có lẽ chỗ thóc ướt ngoài sân đang phơi kia là của xã trợ cấp cho cụ. Chúng tôi ra về, cụ bắt tay từng người và móm mém nói tiếng cảm ơn.

Chúng tôi rời Hà Tĩnh trong cái nắng chiều oi ả của miền trung. Nước đã rút, mưa đã ngừng, nắng đã lên song hậu quả của trận lũ để lại trong người dân nơi đây là sự bàng hoàng, đổ nát và điêu tàn. 3 tháng trước tôi đến Hà Tĩnh, người người mong mưa, nhà nhà mong nước, 3 tháng sau trở lại Hà Tĩnh người ta lại bàng hoàng trước cảnh nước ngập nhà ngập cửa, ngập đồng ngập ruộng. Miền trung là thế đó, khi thì  nắng như đổ lửa trời không có lấy một giọt mưa, khi thì mưa tầm tã tạo ra lũ lụt. Phải chăng vì thế mà gương mặt con người miền trung luôn ánh lên những nét can trường, những nét khổ góc cạnh. Ánh mắt chị Tấm, dáng người, giọng nói ông cụ móm mém, nụ cười của hai đứa trẻ con chị tấm, đồng nước bao la ánh bạc, những căn nhà xiêu vẹo tan hoang, những cành cây xác xơ là những hình ảnh ám ảnh tôi có lẽ còn rất lâu nữa mới có thể phai.

                                                                             Nguyễn Đăng Hoàng



Hỗ trợ trực tuyến

BÌNH CHỌN

  • Khoa PR-Quảng cáo đang mở các lớp đào tạo chuyên sâu một số kỹ năng. Bạn có nhu cầu học kỹ năng nào?

  • Kỹ năng viết cho PR

  • Kỹ năng thuyết trình

  • Kỹ năng quản lý thông tin trong khủng hoảng

  • Kỹ năng lập kế hoạch

  • Kỹ năng tổ chức sự kiện

  •